Logo for baiviet32.com

Bà xã nghiện

Posted: 17.8.2008 | Đọc: 0 | Bình: 0

Đàn ông thường “bị” mê, nghiện, ghiền đủ thứ: thuốc lá, bia rượu, gái gú… Còn đàn bà, đa số ít bị tai tiếng hơn đàn ông, bởi họ say con, mê chồng. Thế nhưng, đó là thời... xa vắng. Còn thời bây giờ, không hiểu do a dua, đua đòi, hay do theo tinh thần “mấy anh sao, tụi tui vậy” mà nhiều bà cũng lao vào con đường “nghiện”.

Bài liên quan Bà xã nghiện hoặc tương tự:

Bà xã nghiện

Ông Phong Thắng có bà vợ rất mê thời trang. Điều này, ông biết từ lúc bà còn con gái nheo nhẽo. Và kiểu “xì-tai” của bà đã nhanh chóng khiến ông say mê và tìm kiếm đủ tiền để đưa nàng lên xe hoa. Nhưng sau một thời gian chung sống, thì ông lại bắt đầu chóng mặt trước khả năng… chạy theo thời trang của bà vợ “gái một con”. Có lẽ, sợ dư luận hết chú ý đến nhan sắc “có chồng rồi”, nên vợ ông quyết tâm diện… hơn cả khi “người ta còn trẻ”.

Và thế là từ lúc nào bà nghiện thời trang. Ngôi nhà của ông trở thành nơi “ tập kết” của đầy đủ các nhãn hiệu thời trang trên thế giới. Vợ ông trở thành khách hàng ruột thịt, thân yêu… của các nhà thiết kế thời trang. Kỳ lạ, một điều, mà ông không thể nào hiểu nổi là tủ quần áo của vợ ông nhiều hơn cả một sạp ngoài chợ, vậy mà mỗi khi nhận được thiệp cưới hỏi lễ lộc là bà chép miệng “Không có gì mặc” hoặc “Không biết mặc gì…” rồi cuống lên như mình sắp là cô dâu… vội vã gọi một nhà thiết kế… để lên một bộ đồ “bá cháy” nhằm thể hiện “bản lĩnh” mình là người am hiểu “thời trang và còn hơn thế nữa”.

Mà đâu chỉ trong đám tiệc, vợ ông có mặt ở đâu là người ta bu quanh, vì tưởng là ca sĩ, người mẫu xuất hiện. Đi họp phụ huynh cho con, mà bà cũng sửa soạn cả buổi. Bà hãnh diện khi bước vào lớp học mọi cặp mắt đổ dồn về bà như một ngôi sao. Suốt ngày, bà đọc báo, lên mạng, đi rảo hết các shop quần áo trong thành phố, để lùng, để săn… những mẫu mã mới nhất. Phải nói, từ ngày lấy chồng, bà không hề bị “xuống cấp”, không dại dột theo trường phái “có chồng rồi, là bắt đầu lôi thôi”.

Thế nhưng ông chồng lại không thể nào tiếp tục say đắm bà vợ ngoài thời trang ra, chẳng biết gì cả: Nuôi con thì con bị suy dinh dưỡng, về nhà mẹ chồng thì chẳng biết chăm sóc, chiều ý người già. Mà đâu chỉ quần áo, nhà ông còn là cái kho chứa giày, mũ, thắt lưng, đồ trang sức… Có hôm, đi đám giỗ ông chú chồng, vợ ông cứ loay hoay, không chịu ra khỏi nhà, vì chưa kiếm được đôi giày cùng “tông” với cái váy. Ông giận dữ, la lối. Vợ chồng mất đoàn kết cả tháng.

Bà kết tội ông chắc muốn “dòm ngó” người khác, nên ngăn cản con đường phát triển làm đẹp của bà “Có vợ đẹp mà không biết quý!”. Mặc cho ông chồng kêu gào tiết kiệm, bà vẫn giữ nguyên lập trường “Phụ nữ chỉ có một thời, ông bảo nhịn mặc, nhịn mua sắm… đến lúc già muốn mặc đẹp cũng không được, ai coi…”. Hóa ra cái đẹp thì có thể cứu rỗi thế giới, song các bà vợ nghiện làm đẹp thì thường đẩy gia đình đến chỗ cần phải nhận được quyền trợ giúp. Bà Thảo Ngọc, thích ở tiệm làm tóc hơn ở nhà. Chỉ có ở đó, bà mới thấy mình xinh đẹp, hấp dẫn lạ thường. Bà nhiệt tình thay đổi bản thân cụ thể là tóc và móng.

Với bàn tay mười ngón, có mười cái móng giả đắp lên, rồi vẽ lên mỗi móng mỗi màu hoa… bà không thể nấu cơm, mà chỉ có thể đi mua cơm hộp xách về cho chồng con sống sót qua ngày. Không hiểu sao, bà say sưa với các thứ giả: móng giả, tóc giả, lông mi giả… Đến nỗi mấy cô thợ làm tóc còn tủm tỉm sau lưng: “Trên người bà ấy, nếu không có một cái gì nối vào là bà chịu không nổi”. Ngày nào không ghé qua tiệm tóc, bà cảm thấy trong người như thiếu chất. Mỗi năm, cứ vào thời điểm chuẩn bị đón năm mới, là cao điểm vợ chồng ông lục đục, cự cãi. Bởi đó là lúc, vợ ông như người bị mất tích, không thể liên lạc bằng điện thoại.

Lần đó ông và thằng con trai nhỏ, ngồi đợi gần nửa đêm mới nghe tiếng gõ cửa và vợ ông ló vào với một xì-tai mới cho tóc, màu mắt… Ông không kiềm được cơn giận, giọng rít lên qua kẽ răng: “Bà cạo trọc đầu, rồi ngồi chờ tóc mọc lại hay sao, mà ở tiệm tóc suốt cả ngày. Bà đâu còn trẻ trung gì mà nhuộm xanh, nhuộm đỏ, nay thì uốn úp vô, mai thì kéo vảnh ra… Bà bớt đi cho bố con tôi được nhờ!”. Bà cũng nhân cơ hội để dọa ông chồng… quê rình: “Tôi thà ly dị, chứ nhất định không chịu đánh mất… niềm đam mê của tôi”. Các ông chồng có vợ nghiện mua sắm, cũng ai oán không kém. Vợ của ông Tiến Sang lại còn coi mua sắm là… liều thuốc để giảm stress, là phương tiện để giao lưu, mở rộng hiểu biết…

Ở đâu có hội chợ, là ở đó có sự tham dự của bà ngay trong buổi khai trương. Với phương châm “cứ mua sắm cho đã cơn nghiền đã rồi sử dụng hàng hóa ra sao tính sau”, bà đã không ngừng… đi vay tiền của bạn bè, bà con… Biết ông xã bà là người có thu nhập cao, nên nhiều người yên tâm tạo điều kiện cho bà mua sắm “thoải mái”. Vậy là cuộc đời của ông có thêm mục tiêu “thay vợ trả nợ”. Ông mệt mỏi, chán nản… nhưng chưa dám “đổi vợ”, vì lại sợ “tránh vỏ dưa,

Bạn có quan tâm đến bài viết này? Xin hãy thích và chia sẻ:

Bài viết Bà xã nghiện liên quan hoặc tương tự:

 

Theo TTO


Bình luận Bà xã nghiện (0)

Để gởi ý kiến nhận xét, đóng góp, trao đổi, thảo luận về bài viết Bà xã nghiện bạn có thể gởi trực tiếp tại mục bình luận bên dưới. Vui lòng viết có dấu đầy đủ nếu ngôn ngữ sử dụng là tiếng Việt. Mọi than phiền về bài viết Bà xã nghiện xin hãy liên hệ với chúng tôi. Tiêu đề là tên bài viết ở dạng tiếng Việt không dấu Ba xa nghien hoặc có dấu. Bài viết này đã được xếp vào thể loại: Hài Hước

Tiếc quá! Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết này! Hãy là người đầu tiên!

Nghệ Thuật - Giải Trí

Tài khoản

Tìm kiếm và theo dõi

Từ khóa:

Cuộc sống hối hả, bạn quá bận rộn? Hãy để chúng tôi giúp bạn tiết kiệm thời gian cập nhật những thông tin, bài viết hay, hữu ích mỗi ngày qua email!
Email của bạn:

Sau khi đăng ký bạn hãy mở email và bấm vào link kích hoạt để bắt đầu nhận tin. Thông tin sẽ chuyển cho bạn vào khoảng từ 1-3h sáng, giờ Việt Nam Đã có tất cả khoảng nhận tin!
Delivered by FeedBurner

Recent comments

Copyright ©2014 BaiViet32.Com . All rights reserved.
Phiên bản thử nghiệm
Cached: IP: 144.76.185.173, 02 August, 2014 16:43:01 (HANOI - VN).